Bài đăng

Ngày 6/1/2025.

 Hàng ngày, tôi sống với tâm tình tạ ơn Chúa, cảm ơn đời và tất cả những con người đã đồng hành cùng tôi, dù là trong những niềm vui hay thử thách. Tôi biết rằng, mỗi ngày trôi qua, đều là một ân huệ từ Thiên Chúa, và tôi không bao giờ muốn quên điều đó. Thế nhưng, cuộc sống của tôi cũng không thiếu những yếu đuối và thói quen không tốt mà tôi vẫn đang cố gắng thay đổi. Một trong những điều mà tôi thường tự trách bản thân chính là sự lười biếng trong việc kỷ luật cá nhân. Tôi vẫn để bản thân bị cuốn theo những thói quen xấu, như dùng điện thoại quá nhiều, để thời gian trôi qua mà không đem lại giá trị gì cho bản thân. Điều đó làm tôi cảm thấy có chút tội lỗi, vì tôi biết rằng sự tự chủ và kỷ luật là chìa khóa giúp tôi trưởng thành và hoàn thiện hơn. Bên cạnh đó, tôi cũng chưa thể kiểm soát miệng lưỡi của mình. Thật khó để giữ lời nói mình luôn cẩn trọng và lành mạnh, thay vì buông tuồng với những câu chuyện phiếm không cần thiết. Tôi biết rằng những lời nói thiếu suy nghĩ có thể gâ...
Sự Tĩnh Lặng Người ta không thể lắng nghe âm thanh của một đối tượng nếu không có sự im lặng để nghe. Người ta không thể hiểu được âm thanh ấy là gì nếu tâm trí không cung cấp tín hiệu để giải mã thông tin. Và người ta không thể cảm nhận được tín hiệu ấy nếu như không có tín hiệu phát ra. Phải chăng, trong giữa sự ồn ào và náo động, tĩnh lặng đã bị giết chết trong vô thức của bản ngã? Chính trong những "cái chết" của tâm thức, người ta mới nhận ra sự sống tiềm tàng và đầy giá trị của thinh lặng. Nếu hỏi một Đan sĩ hay một triết gia, điều gì quan trọng nhất trong đời sống của họ, chắc hẳn câu trả lời sẽ là sự tĩnh lặng – một kho tàng vô giá, ngút ngàn và tràn đầy. Thế giới tĩnh lặng là một căn phòng vô giá mà không ai có thể chiếm đoạt được. Căn phòng ấy là nơi nghỉ ngơi, là chốn suy ngẫm, là nơi ta đối diện với chính mình và thầm thì với Đấng Vô hình, Đấng Tạo Hóa. Thinh Lặng Là Gì? Thinh lặng có phải là không nói? Có phải là không có âm thanh? Thưa không, thinh lặng không đ...

Lo lắng và sợ hãi? An bình trong tay Chúa.

Năm 2021, cả thế giới oằn mình trải qua những đau thương của đại dịch Covid. Những ngày tháng ấy thật khó quên, khi tin đồn và những sự thật khó chấp nhận không ngừng xoay quanh. Ai cũng tìm kiếm một lý do, một nguyên nhân để lý giải cho sự tàn khốc của căn bệnh, nhưng sự ra đi của hàng triệu con người là một câu hỏi không có lời đáp. Nhìn lại những tháng năm ấy, tôi không thể không cảm thấy nghẹn ngào và lo lắng về những gì sẽ đến. Và bây giờ, năm 2025 đã đến. Một năm mới mở ra với những tín hiệu không mấy sáng sủa, khi những mẩu tin nóng hổi từ Trung Quốc đã làm dấy lên sự hoang mang. Thế giới này sẽ đi về đâu? Liệu chúng ta có thể chống chọi lại những khó khăn mới đang chờ đón? Tương lai trở nên mờ mịt hơn bao giờ hết, và tôi không khỏi lo lắng, bồi hồi, khi nghĩ đến những hoài bão, công việc và dự định hiện tại có thể sụp đổ bất cứ lúc nào. Vậy tôi phải làm gì trong những giây phút này? Trong cái sự bất an và không thể kiểm soát ấy, tôi nhận ra một điều duy nhất mang lại cho tôi sự...
Hình ảnh
 Ngày 3/1/2025 Ngày Hôm Nay – Một Hành Trình Mới Của Niềm Hy Vọng Ngày hôm nay, tôi bắt đầu một hành trình mới, một hành trình đầy niềm hy vọng. Tôi đã bước đi trên con đường này, bằng cách đón nhận những người xung quanh mình, nhìn nhận họ đúng như họ là. Điều khó nhất đối với tôi là chấp nhận anh em mình với tất cả những gai góc, những cá tính đặc biệt riêng biệt của mỗi người. Tôi ước mình có thể nhìn mọi sự qua đôi mắt của Chúa, để thấy được sự cần thiết của việc trân trọng và yêu thương những mảnh vỡ tổn thương của họ. Ơn gọi của tôi, không gì khác, chính là đón nhận và yêu thương anh chị em xung quanh mình. Trước đây, tôi đã không ít lần buông lời mỉa mai, nói xấu người khác, tôi đã để sự nóng giận dẫn dắt mình và thường xuyên chỉ trích. Nhưng mỗi ngày, tôi cố gắng học cách kiềm chế, giảm bớt một lời nói xấu, một câu nói thiếu kiên nhẫn. Tôi khao khát thay đổi cái nhìn, thay đổi những đam mê của mình, để chúng hướng đến việc làm cho Lời Chúa trở nên sáng tỏ trong cuộc sống củ...
Facebook – Mối Quan Hệ Đối Lập Giữa Sự Kết Nối và Cô Đơn Hầu hết bạn bè của tôi đều sở hữu tài khoản Facebook, và đây đã trở thành một phương tiện không thể thiếu trong cuộc sống hiện đại. Facebook giúp chúng ta dễ dàng liên lạc, kết nối, trao đổi thông tin, và làm việc. Không ai có thể phủ nhận tính hữu ích của nền tảng này, và nó đã trở thành một phần quan trọng trong đời sống con người. Điều này có thể dễ dàng nhận thấy qua các thử nghiệm của những cá nhân từ bỏ Facebook trong một ngày, một tuần, thậm chí là một tháng, và tôi là một trong số đó. Dù thế, tôi không bao giờ phủ nhận sự hữu ích của Facebook. Mark Zuckerberg, người sáng lập Facebook, chắc chắn đã có ý định kết nối con người trên toàn cầu, thu hẹp khoảng cách giữa mọi người. Tôi thừa nhận rằng, trong thời gian gần đây, con người dễ dàng tiếp cận nhau hơn bao giờ hết. Nếu như điện thoại chỉ giúp ta nghe được âm thanh và giọng nói, thì Facebook cho phép ta cảm nhận cả hình ảnh, âm thanh và hành động của người đối diện, kh...

CON ĐƯỜNG TÌNH YÊU

CON ĐƯỜNG TÌNH YÊU Tôi xin tạm gọi con đường mới hoàn thành là con đường tình yêu, à mà quên, tôi là Tú, một chàng tìm hiểu ngoại trú, Dòng Anh em Hèn mọn, tỉnh dòng Thánh Phanxico Việt Nam. Tôi đang ở tại Nhà tìm hiểu Huynh Đệ Phan Sinh Đà Lạt, trong một ngôi nhà “nhỏ bé” trên con đường Thánh Tâm, thuộc giáo xứ Du Sinh. Tôi đặt từ "nhỏ bé" trong ngoặc kép, vì thật ra ngôi nhà rất rộng, nhưng chỉ có ba người ở thôi. Mỗi người trong nhà đều có một vai trò riêng: tôi thì là "ba", bạn Danh là "Mẹ" vì lo việc tài chính và công việc nội trợ, còn em út Kiên tôi đặt là "con" vì em ấy rất ngây thơ và đơn sơ trong mọi chuyện. Chuyện là thế này: tôi mới đến ở căn nhà này được bốn tháng để hoàn tất việc học trên trường và chuẩn bị hành trang vào Nhà tìm hiểu Sài Gòn. Phía trước nhà tôi là một con đường nhỏ, con đường dân sinh mang tên rất Công Giáo - Anna . Thật đặc biệt, vì hầu hết các con đường trong giáo xứ đều mang tên các vị Thánh: Anna, Gioan, Đ...
Hình ảnh
Ai nói Tu sĩ không biết yêu? Sinh ra trong kiếp nhân sinh, Thiên Chúa tặng ban cho mỗi người có một quả tim nóng trong tâm hồn, và trái tim ấy với khát khao mãnh liệt, khát khao yêu và được yêu. Trải qua những ngày trại, tôi cảm thấy thật hạnh phúc khi được đồng hành cùng các em thiếu nhi trong xứ, tôi thấy các em có một điều gì đó rất đơn sơ và dễ thương, từ lời nói đến hành động. Các em đến bên cạnh chơi đùa, giỡn với " Thầy", thầy trò chả còn một khoảng cách nào, kết quả l à mặt thầy lắm lem, đầy nhọ nhồi, tưởng như không còn chỗ nào nhận ra phần người nữa. Các em cần được yêu, và tôi cũng muốn được yêu. Tôi đã yêu các em, và các em cũng yêu tôi rất nhiều. Tôi cảm nhận tình yêu căng tràn ấy, tình yêu trong trắng đến tinh khôi, không bận vương những nhá nhem đêm tối, nhưng như vườn địa đàng, tình yêu ấy họa bằng thơ và nhạc. Kết thúc buổi trại, tôi cảm thấy tiếc nuối, vì đây là lần đầu tiên, nhưng cũng là lần cuối cùng tôi tham dự cùng các em, cháy cùng các em, nhưng chợt ...

Tâm của Mẹ

Tâm Sự Người Phụ Nữ Tôi, một công nhân tự do, không từ chối bất cứ công việc gì. Một người con gái sinh ra tại miền quê sông nước, nhưng lớn lên tại Bảo Lộc. Như bao đứa trẻ khác, tôi cũng có những ngày tháng cắp sách đến trường, rồi phụ giúp gia đình cho đến ngày tôi lên xe hoa về nhà chồng. Nói là xe hoa cho sang, chứ thực ra là chiếc xe 67 mà chồng tôi mượn của một người bạn. Nhớ lại, thời ấy còn khó khăn lắm, khi Việt Nam vẫn sống dưới chế độ bao cấp, chưa mở cửa như bây giờ. Đám cưới của tôi giản dị và mộc mạc, nhưng cũng chứa đựng bao kỷ niệm, có vui, có buồn. Tất cả đều đã qua đi, nhưng thỉnh thoảng tôi vẫn lôi ra để nhớ về những ký ức gắn liền với cuộc sống của mình. Ở nhà với cha mẹ, tôi phải lo cho các em, còn về nhà chồng, tôi cũng không kém phần tất bật. Gia đình chồng tôi là gia đình Công Giáo sùng đạo, mỗi sáng tôi dậy lúc 4 giờ sáng, đi lễ, xong lại vội vàng ăn sáng rồi chuẩn bị lên nương dâu, hay làm cà phê, nuôi tằm cho mẹ chồng. Bố chồng tôi mất sớm, trước khi tôi về ...
Hình ảnh
Sự giả dối và bình an, Ngày kia, có anh chàng hay huênh hoang tự đắc và luôn cho mình là thông minh, mọi thứ đều là nhất. Anh cảm thấy thật hãnh diện, vì anh giỏi hơn mọi người, anh có tất cả, tài năng, tiền bạc, và anh còn có cái tài nói dối mà làm người ta chả bao giờ biết được. Những mối quan hệ của anh cũng thật đẹp bề nổi nhưng trong thâm tâm anh, thì bạn bè chỉ là công cụ. Anh cứ mải mê sống như thế, cứ buông thả theo thói sống giả tạo mà anh vẫn thường sống. Một ngày nọ, anh bị một anh bạn của mình xỏ xiên lại, và huênh hoang hơn cả anh ta nữa, bằng việc khoe khoang của cải nhà anh ta. Chàng thanh niên lấy lòng bực tức, và thầm nhủ, lão già này, mi chỉ biết nói sạo ! Cứ như thế, ngày nào hắn cũng gặp bực tức, ngày nào cũng có chuyện để sinh sự với mọi người. Cho đến một ngày, anh gặp nàng Bình an. Đúng như tên gọi của mình, nàng dễ thương, e ấp, bẽn lẽn như một cô gái mới chập chờn tuổi xuân thì, nàng đẹp lắm, nước da nàng mịn màng và ửng hồng dưới cơn nắng nhẹ nhàng ...
Hình ảnh
Cuộc đời con có Mẹ, Đà lạt ngày 28 tháng 10 năm 2016.                S áng nay, trời Đà Lạt đã chính thức chuyển mình sang đông, trời se se lạnh, cây mai anh đào trước ngõ nhà đã rụng hết lá, chỉ còn trơ trọi mấy cành khô, đợi chờ một mùa xuân, để đâm chồi nảy lộc. Những cơn mưa phùn day dứt đã không còn, để nhường chỗ cho những cái nắng ấm áp mà chỉ có Đà Lạt mới có cảm giác này, bên hiên cửa sổ, vài tia nắng tạt vào phòng tôi, làm tâm hồn com lắng lại. Chả biết từ khi nào con luôn muốn viết về Mẹ, và Mẹ cũng là đề tài xuyên suất của con. Tạ ơn Trời cho con có Mẹ, tạ ơn đời đã cho con làm con của Mẹ, tạ ơn Mẹ vì đã cưu mang và săn sóc con, dưỡng dục và dành tất cả mọi điều tốt cho con, suốt đời này, con nợ Mẹ, con nợ Mẹ tình thương, con nợ Mẹ những bữa ăn Mẹ chịu đói để nhường cho con, con nợ Mẹ những giọt nước mắt, con nợ mẹ những đêm Mẹ thức trắng cho con ngủ say giấc, con nợ Mẹ những lúc con giận ...
Hình ảnh
Viết cho Mẹ ngày 20 tháng 10 Hôm nay ngày 20 tháng 10, tôi không rõ từ khi nào Việt Nam bắt đầu ngày lễ tôn vinh những người Phụ Nữ riêng ở Việt Nam. Tôi không thích Việt Nam quá nhiều ngày lễ, nhưng tôi thiết nghĩ, ngày lễ hôm nay thật đẹp, thật tuyệt vời không dành cho những người kinh doanh hoa và quà tặng, những người kinh doanh ngày kỉ niệm, nhưng tôi nghĩ nó dành cho những người phụ nữ Việt Nam, dành cho người Mẹ, người Chị, người Em, người mà lòng tôi yêu dấu. Trải qua bao năm tháng, nét đẹp của ngày lễ này vẫn luôn tồn tại cho dù gặp bao thử thách của thói sống ích kỉ và bị "hiện đại hóa " tình yêu đối với gia đình, đối với tình yệ đôi lữa cũng chả khác là bao. Hiện đại hóa tình thân, tình yêu là thái độ sống trách nhiệm nhưng thiếu tình thương, sống có nghĩa nhưng chả có tình. Đối với cha mẹ, tháng tôi đưa cho vài đồng cho các cụ, tôi nghĩ đó là đủ rồi ,đối với tình yêu, tôi coi việc giúp vợ chồng trong gia đình sao nó khó quá, tôi làm cho qua hay cau có. Ng...
Hình ảnh
NÀNG THU Chiều nay Đà Lạt khác với mọi ngày, dịp này thành phố Mimosa đang oằn mình với những cơn mưa cuối thu để bước qua một mùa Đông mới. Tôi đang ngồi trong giảng đường, ngó ra ngoài cửa sổ, nơi có thể ngắm được vườn hoa thành phố và  đủ để cảm nhận cái nắng  vàng yếu ớt của trời cuối mùa thu. Nắng trải dài trên một thung lũng đầy rau cải, kéo ra tới cả  tận hồ nước vào khu công viên. Tôi nép bên cửa sổ, nơi những hàng thông vừa đủ để xòe vô mái hiên của giảng đường. Cũng một mùa thu, nhưng đối với tôi, có thể mùa thu này là lần tôi từ giã với nàng thu xứ lạnh. Mùa thu ấy tôi đã tận hưởng và cảm nhận gần năm năm rồi. Thu Đà lạt đối với tôi thật đặc biệt. Tôi thích ngắm buổi chiều thu trên hồ Xuân Hương, chạy một vòng bờ hồ, ngồi trên cầu chữ Y để trải lòng mình với thiên nhiên huyền diệu. Tôi vẫn nhớ có những đêm ngồi bên gốc thông già trước Quảng trường, hay đôi khi có vài nhân tình ngồi với tôi. dù một mình hay nhiều người đi nữa, trong lòng vẫn có một gì đó rất ...
Hình ảnh
Trăng sự..... Đêm rằm ngồi ngắm trăng thanh, Trăng nay vẫn đó mà người nơi nao Trăng buồn, trăng khóc, trăng tự nhủ Đường phố vui nhộn, nhưng mình ta Trăng nhìn ông địa trăng cười mỉm Trăng thấy anh Lân, trăng xốn xang Lang thang ngoài phố, lòng người vô định Trăng nhủ thầm, riêng Trăng với thinh không. Khi nào đó, Trăng thao thức phận mình Sinh trong cảnh cõi thinh không náo động Sống một mình lặng lẽ bên tinh tú Trăng sáng soi cho khắp cả đêm rằm. Rằm tháng tám như tròn một bóng nguyệt Bóng nguyệt tròn tựa như vẽ oval Trăng ở đó cùng lòng người muôn thuở, Trăng góp vui cho đêm hội ngoài đình, Trăng tình tứ cùng uyên ương sánh bước, Trăng vui đùa cùng trẻ thơ tung tăng, Trăng tĩnh lặng bên ông già trà nước, Trăng âm thầm bên mặt hồ liu riu. Dẫu là Trăng còn chút tính ích kỉ, Trăng cô đơn vì ai phụ tình Trăng, Nhưng Trăng mãi là ngưòi bạn đời tri kỉ, Lắng nghe bao tiếng than thở đêm buồn, Lắng nghe bao câu chuyện đêm thanh vắng, Trăng ở đó, ai kết bạn cùng ...
Hình ảnh
Ồn ào và Lặng lẽ Có đôi khi, tôi tự cảm thấy mình chơi vơi và lạc lõng giữa cuộc đời này. Những chuyện xảy ra, tôi tự hỏi lại lòng mình, và tôi luôn cho mình những câu hỏi, mình đã làm tốt chưa, mình đã thật sự hòa mình với lòng yêu mến hay chưa. Rồi có những đêm tôi thổn thức suy nghĩ về cuộc sống, về môi trường tôi đang sống hay về anh em của tôi nhỉ. Cái tánh của tôi, tôi thấy nó hay thật, nó thích ngông nghênh, nó thích làm được nhiều thứ, mà tôi thấy  chả có cái gì ra cái gì. Ngồi đây, dưới mái hiên tôi đã gắn bó gần hai năm, tôi mới thấy cuộc sống có nhiều điều bất ngờ đến vậy. Tôi bất ngờ vỡi những thứ anh em dành cho tôi, bất ngờ với những gì mà cuộc sống trao cho tôi. Đôi khi gặp những vấp ngã như thế, tôi thường trở lại thực tâm đời mình, tận sâu cõi lòng của mình. Ngồi lại đề nói  chuyện và tâm sự với Đấng là tình yêu và là gia nghiệp của đời tôi. Đấng ấy hằng thấu suốt tâm can tôi, mọi suy nghĩ và hành động của tôi, Người biết tôi yếu đuối và Người hằng bổ sức ...
MƯA Tôi ngồi gần bên khung cửa sổ, ngắm những hạt mưa li ti rớt nhẹ nhàng, có vài giọt phơn phớt lên hàng mi của cô mèo lười, rơi trên cánh tay của tôi nữa. Đà Lạt mùa này mưa từ sáng đến khuya, mưa rả rích, cái mưa làm cho mình cảm thấy vô đơn. Tiếng Piamo của anh hàng xóm cứ mỗi lúc thổn thức. như tiếng lòng vủa người con gái, nhớ người yêu. Cái lạnh da diết của Đà Lạt này, không lạnh cắt da cắt thịt như Hà Nội, hay miền núi phía Bắc, nhưng cũng đủ để mọi người có thể cảm nghiệm cái giá rét trong tim mỗi người. Mỗi người có một khoảng rất riêng, rất đơn vị. Chả có ai có thể dấu được nỗi lòng ấy. khi đến với Đà Lạt. Tôi, vậy mà cũng gắn bó với thành phố này, 4 năm rồi chứ ít gì nữa. 4 năm là khoảng thời gian của tuổi thanh niên, biết bao mơ ước, biết bao hoài bão và dự định, rồi cũng biết bao nhiêu điều, cả những cú ngã, mà chợt nghĩ, nó ghê thật. Nó là cú hích cho cuộc đời tôi, là những ngày tháng, giúp tôi quân bình lạui cis tính hay ngỗ nghịch của tôi. Cuộc sống luôn là những ...
Hình ảnh
Ta là Mục tử nhân lành,  vài tản mạn về ngày lễ Chúa Chiên lành. Ngày hôm nay như một ngày hạnh phúc đối với tất cả mọi người, đang sống, hoặc sẽ sống trong đới sống dâng hiến. Niềm vui dâng hiến như cơn gió ùa về với tất cả mọi người. Cơn gió ấy được Đức Ki- tô mang đến cho tôi và bạn, để chúng ta, sẽ là những người chăn chiên đích thực trong cánh đồng bao la bát ngát của Hội Thánh Chúa. Cánh đồng ấy đủ loại cây. tôi thấy có cây lấy gỗ, cây hoa, rau quả, lúa mì, ngũ cốc, cánh đồng ấy do Thiên Chúa sáng tạo. Tôi còn thấy nhiều loại muông thú trong cánh đồng ấy. Nhưng cánh đồng ấy bao la, rộng lớn, tôi chỉ thấy lác đác vài người chăn chiên và coi sóc khu vườn. Hỏi ra mới biết, khu vườn bấy lâu nay vắng bóng những Mục Tử Nhân lành. Tôi cũng thấy những chú chiên lậc bầy, thấy những chú chiên què quặt, thấy những chú chiên khiếm khuyết.... Và tôi cũng thấy, bạn và tôi đang trở thành những người  chăn chiên... Nhưng tôi còn lo lắng , bởi vì làm Mục Tử thì dễ, nhưng Mục Tử ...
Hắn lấy nước rửa tay trước đám đông mà nói: “Ta vô can trong vụ đổ máu người này. Mặc các người liệu lấy!” (Mt 27, 24)   Hắn rửa tay nhưng không hề gác kiếm Đời còn dài, còn đấu đá đua tranh Còn muốn tiến lên hắn còn phải giật giành Cho cùng đích cuộc đời là vinh hoa phú quý Và cái hắn cần là những con chốt thí Như những con mồi câu nhử đám đông Người ta càng hăng, càng ghanh ghét chất chồng Càng dễ cho hắn giật dây lèo lái Đời mà, đã có qua thì phải có lại Người ta dùng hắn, để hợp pháp hoá điều họ muốn đó thôi Thì hắn dùng người ta, để củng cố cái chỗ ngồi.  Khốn cho kẻ nào mở miệng nhân danh công lý! Nhờ rửa tay, hắn được một lần toại ý Để mãi mãi chìm dưới đáy tội nhơ.  Đôi khi chỉ một lần ngoảnh mặt làm ngơ Đã là tội ác muôn đời không gột sạch Hắn rửa tay, để nói mình chẳng có gì đáng trách Có bá quan thiên hạ chứng minh Rửa được tay, nhưng có rửa được lòng mình?  Dối được người, nhưng làm sao dối trời dối đất? Có thể có chuyện kẻ có quyền bưng tai bịt mắt...
Hình ảnh
                                                    ”Tôi đã làm gì cho Ðức Kitô? Tôi đang làm gì cho Ðức Kitô? Và tôi phải làm gì cho Ðức Kitô?” (Thánh I-nha-xi-ô Lo-yo-la – Linh Thao số 53)   ”Tôi đã làm gì cho Ðức Kitô? Tôi đang làm gì cho Ðức Kitô? Và tôi phải làm gì cho Ðức Kitô?” (Thánh I-nha-xi-ô Lo-yo-la – Linh Thao số 53)    Vẫn nghe Anh đã trọn Thiên chức cao vợi vời Vẫn nghe ngày thánh hiến Anh nên một với Người Vẫn nghe Anh nên một Giê-su khác cho đời Người còn là gương mẫu Tuyệt vời không, Anh ơi? Này Anh, ngẩng mặt lên Đồi chiều loang máu đỏ Này Anh, là Người đó Mời trí gẫm lòng suy… Người trụi trần loang lỗ Anh gấm lụa xiêm y?  Người gục đầu nhuốc hổ Anh ngẩng mặt vinh quy? Người dang tay rộng mở Anh đóng cổng xây rào?  Người nói lời tha thứ  Anh ràng buộc hoài sao? Người còng lưng gánh tội...
Có đôi khi, Có đôi khi hồn tôi xao xuyến, tôi kiếm tìm hạnh phúc trong cái thực tại là hư vô, tôi đi tìm hạnh phúc hư ảo ấy, mà tôi không biết có phải tôi kiếm tìm nó không. Một cảm giác lâng lăng khó tả. Bất chợt hồn tôi trống rỗng, và tôi cảm thấy mình hoảng loạn vì những thứ tôi đã tìm kiếm, cái sân si, cái kiêu ngạo, cái dục vọng tôi trau dồi, đức bác ái, hy sinh bị che khuất bởi tiền tài và danh vọng. Có một người yêu tôi, hy sinh cho tôi. Người ấy hiểu rõ tôi và biết hết bản thân tôi, Người ấy thường đến bên tôi, khi tôi mệt mỏi, khi tôi thất vọng và chán chường,... Nhưng chưa khi nào trong những lúc khó khăn như vậy, tôi cảm được Ngài đang bên tôi, vì hình như tôi chưa coi Ngài bên cạnh. Người
Hình ảnh
Ở LẠI VỚI CHÚA Ở lại với Chúa là sống với Chúa , là sống trong Chúa, là dùng bữa cùng Ngài, là đi rao giảng với Ngài, ở lại cùng Chúa còn là sống thật tốt trong ơn gọi của mình. Mỗi ngày sống là mỗi ngày thật mệt mỏi với biết bao nhiêu lo lắng của cuộc sống, lo tiền bạc, lo thi cử, ..... Và cuộc sống cứ nhẹ nhàng trôi theo thời gian, và cuộc sống chúng ta thật vô nghĩa, có lúc nào chúng ta dừng lại và tự đi tìm câu hỏi cho mình, mình sống làm gì, mình sống để đi đâu. Phải chăng sống là hưởng thụ, hay sống là làm việc, sống là học,.... Sống cuộc đời này rất nhiều ý nghĩa, sống là sống, sống đầy niềm vui, sống căng tràn, yêu thương, sống chan hòa, sống vẫn là sống.....và sống là hành trình đi về cùng Cha nhân lành. Thử hỏi một điều, nếu cuộc sống này không có một tương lai, không có hi vọng, khác nào con người chỉ là cỗ máy, đến một thời hạn phải hư và quăng vào hố rác, vô dụng. Con người chúng ta mang một sứ mệnh cao cả , là sống để trao ban. Để cuộc sống ấy ý nghĩa hơn, cuộc số...